Chuyến xe cuộc đời (kỳ 4)

Thứ tư - 15/05/2019 05:32
(Dân trí) - Ngày đầu tiên cậu con trai đầu lòng của tôi vào lớp một, tôi dắt con ra tận cửa chiếc xe buýt đưa rước màu vàng dừng trước cổng nhà. Xúng xính trong chiếc áo sơ mi kẻ sọc có gắn bảng tên, vai mang chiếc cặp xách mới tinh, cậu bé quay lại nhìn tôi, mắt đẫm nước. >> >> >>

Ngày đầu tiên cậu con trai đầu lòng của tôi vào lớp một, tôi dắt con ra tận cửa chiếc xe buýt đưa rước màu vàng dừng trước cổng nhà. Xúng xính trong chiếc áo sơ mi kẻ sọc có gắn bảng tên, vai mang chiếc cặp xách mới tinh, cậu bé quay lại nhìn tôi, mắt đẫm nước.

Chuyến xe cuộc đời (kỳ 4)

Tôi an ủi con:

- Đi học vui lắm con! Con sẽ có nhiều bạn mới, học nhiều điều lạ, và đến giờ chơi thì được chơi đùa thỏa thích, còn vui hơn ở nhà đấy chứ.

Nói xong, tôi ôm bé vào lòng, hôn lên đôi mắt ướt của con. Cậu bé lo lắng hỏi:

- Mấy giờ con mới được về nhà hả mẹ?

 Vừa đưa con lên xe, tôi vừa dỗ dành:

- Khoảng vào giờ cơm trưa là con về nhà. Xe buýt sẽ đưa con về ngay chỗ này. Mẹ sẽ ra đón con, rồi con kể mọi chuyện cho mẹ nghe nhé.

Chẳng bao lâu lại tới ngày tôi đưa đứa con gái út đi học, cũng trên chiếc xe buýt màu vàng ấy. Và đến buổi trưa khi xe đỗ trước cổng, tôi cũng ra đứng đón con.

Chuyến xe cuộc đời (kỳ 4) - Ảnh minh hoạ 2

Rồi hai đứa con tôi dần lớn lên. Tôi đi làm cả ngày nên không có thời gian ra cổng đón con khi chúng tan trường về nữa. Nhưng giờ đây, các con tôi đã cứng cáp, tự tin để đi học một mình. Hàng ngày, chiếc xe buýt màu vàng vẫn đều đặn dừng trước nhà tôi để đưa rước chúng. Không còn khuôn mặt đẫm nước mắt, không còn cái mím môi ngăn giọt nước mắt chực òa ra trên mi, nhưng tôi vẫn nhớ như in những ngày thơ ngây của con. Những hình ảnh ấy in đậm trong tâm trí tôi không bao giờ phai nhạt. Khi cả gia đình quây quần bên mâm cơm tối, hai con tôi tranh nhau kể chuyện trên lớp. Tôi được thông báo tất cả mọi chuyện, từ chuyện các môn học, chuyện bạn bè, thầy cô,… Cửa tủ lạnh trong bếp dán đầy phiếu bé ngoan, tranh vẽ và thẻ liên lạc phụ huynh học sinh hàng tuần của hai đứa. Có con, đó quả là một kinh nghiệm thật tuyệt vời.

Để chuẩn bị cho ngày Ngày của Mẹ, các con tôi bí mật trồng chậu hoa cúc vàng bé xíu ở trường. Có lẽ cũng đã phải vất vả lắm mới có ngày cây đơm bông để hai đứa nâng niu đem về nhà. Chúng cẩn thận đặt trong chiếc hộp carton nhỏ, bên ngoài trang trí bằng giấy màu và những nét bút sáp ngộ nghĩnh. Hơn thế nữa, hai cô cậu còn ngồi đính những tấm thiệp chúc mừng đẹp nhất mà chúng vẽ được. Tôi cảm động đến nỗi giọt nước mắt cứ chực trào ra khi được hai con tặng quà và cài hoa giấy lên tóc vào ngày lễ bà mẹ. Tôi chính là người mẹ hạnh phúc nhất trên thế gian này. 

Thời gian dần trôi qua, con trai tôi vào đại học, rồi chúng bắt đầu nói chuyện về việc thi lấy bằng lái xe, làm thêm ngoài giờ, khiêu vũ và hẹn hò. Đã từ lâu, các con không còn tự tay làm thiệp tặng tôi vào ngày Ngày của Mẹ, mà chúng mua thiệp bán sẵn. Cúc vàngï tự trồng đặt trong hộp carton ngày xưa nay đã được thay thế bằng những chậu hoa kiểng treo trong nhà hay những bó hoa rực rỡ mà chúng mua bằng tiền dành được khi làm thêm. Bông hoa giấy cài đầu ngày nào giờ vẫn còn treo trên cây thông Giáng sinh bằng nhựa để trong góc bếp mà mỗi lần tôi nhìn thấy chúng, là nước mắt tôi lại chực trào ra trên khoé.

Trên cửa tủ lạnh nhà tôi giờ treo một tấm lịch 12 tháng và thời gian biểu đi học, đi làm thêm của hai con. Cạnh đó là chiếc bảng trắng để các con thông báo cho bố mẹ biết mình đi đâu. Không ngày nào là tấm bảng ấy để trống. Giờ thì hạn hữu lắm mới thấy cả hai anh em có mặt ở nhà cùng một lúc.

Ngày trước, chúng chỉ là hai đứa con bé bỏng của tôi, chỉ muốn được ở bên tôi, được tôi dắt ra tận cửa xe buýt để đến trường. Giờ đây, chúng đã trưởng thành và dần không còn cần đến sự dìu dắt của bố mẹ. Lâu rồi, chiếc xe buýt màu vàng đưa rước học sinh không còn dừng trước nhà tôi nữa. Con gái út của tôi giờ đã chuẩn bị bước vào đại học, còn cậu con trai đầu – sau biết bao đắn đo suy nghĩ, cuối cùng cũng quyết định vào quân đội. Sau thời gian thử thách, vào một ngày tháng tám trời nắng đẹp, con trai tôi làm lễ tuyên thệ chính thức trong doanh trại.

Chuyến xe cuộc đời (kỳ 4) - Ảnh minh hoạ 3

Tôi cũng như những người làm cha làm mẹ khác, đến tham dự buổi lễ với niềm tự hào dâng cao khi chứng kiến một trang mới mở ra, đánh dấu mốc trưởng thành trong cuộc đời con mình. Sau buổi lễ bế mạc, tôi lén nhìn theo con khi nó đang xốc lại chiếc ba lô trên lưng. Dù đã thấy động tác ấy hàng trăm lần, nhưng không hiểu vì sao lần này tôi cảm thấy rất khác lạ. Tôi nhìn lại những gương mặt trẻ trung, rạng rỡ của các tân binh đang đứng xếp hàng chờ đợi chuyến xe đưa đến miền đất mới để bước vào ngưỡng cửa tương lai tươi sáng với tất cả niềm háo hức. Tôi bước đến choàng tay ôm con. Trước đây, tôi cũng đã từng ôm con như thế, nhưng những năm tháng ấy chỉ còn là kỷ niệm.

Tôi thấy con trai mình vẫn còn nhỏ bé như ngày xưa. Tôi hỏi con có hồi hộp không. “Một chút thôi mẹ”. Nó mạnh mẽ trả lời - “Mẹ đừng khóc đấy nhé!”- Ừ, giờ thì người bảo đừng khóc lại là con.

- Đừng căng thẳng! - Tôi trấn an con, cũng như ngày xưa - Con sẽ vui khi nghĩ đến nhiều cơ hội đang mở ra với con và có nhiều người bạn mới, con nhé!

Tôi ôm con lần nữa và tiễn con lên đường. Tự nhiên những lời nói năm nào lại trỗi dậy: “Khi chuyến xe đưa con về nhà, mẹ sẽ ra đón con, rồi con sẽ kể mọi chuyện cho mẹ nghe nhé”.

Trích sách “Dành cho Mẹ - Món quà của tình yêu”

Sách do First News phát hành

Nguồn tin: http://dantri.com.vn

 Từ khóa: xe buýt, mới tinh, áo sơ mi

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Hộp thư góp ý
Đường dây nóng
Chuyên trang
Thống kê
  • Đang truy cập120
  • Máy chủ tìm kiếm10
  • Khách viếng thăm110
  • Hôm nay12,081
  • Tháng hiện tại744,226
  • Tổng lượt truy cập22,426,293
Liên kết Website
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây